[jī zhōng chén dǐng]
[jī zhōng chén dǐng]
[jī zhōng chén dǐng]
击钟陈鼎者,喷水爽人口也。 ◎唐·崔尚《唐天台山新桐柏观之颂序》
[jī zhōng chén dǐng]
击钟鼎食 [jī zhōng dǐng shí]
打钟列鼎而食。形容贵族或富人生活奢华。
- 击钟陈鼎
- 鼎镬如饴
- 饴含抱孙
- 孙康映雪
- 雪兆丰年
- 年事已高
- 高义薄云
- 云过天空
- 空穴来风
- 风雨交加
- 加人一等
- 等闲之辈
成语释义:
钟:古代乐器;鼎:古代炊器。击钟列鼎而食。形容贵族的豪华排场。
《史记·货殖列传》:“洒削,薄技也,而郅氏鼎食。马医浅方,张里击钟。”
[jī zhōng chén dǐng]
[jī zhōng chén dǐng]
击钟陈鼎者,喷水爽人口也。 ◎唐·崔尚《唐天台山新桐柏观之颂序》
击钟鼎食 [jī zhōng dǐng shí]
打钟列鼎而食。形容贵族或富人生活奢华。