[yōu huáng]
指幽深的竹林。
《楚辞·九歌·山鬼》:“余处幽篁兮终不见天。” 王逸 注:“幽篁,竹林也。” 唐 王维 《竹里馆》诗:“独坐幽篁里,弹琴復长啸。” 明 方孝孺 《竹》诗:“不禁俗物败人意,忽见幽篁眼为明。”
[yōu huáng]
[yōu huáng]
[yōu huáng]
独坐幽篁里,弹琴复长啸。深林人不知,明月来相照。王维
词典释义:
幽篁
幽深的竹林。
[yōu huáng]
[yōu huáng]
独坐幽篁里,弹琴复长啸。深林人不知,明月来相照。王维