[tài kāng]
社会太平安宁。
三国 魏 曹叡 《野田黄雀行》逸句:“四夷重译贡,百姓謳吟咏太康。” 唐 李白 《流夜郎闻酺不预》诗:“北闕圣人歌太康,南冠君子窜遐荒。” 清 魏源 《默觚下·治篇十一》:“乱不生於乱,而生於太康之时。”
[tài kāng]
[tài kāng]
[tài kāng]
东晋太康二年八月初一,许逊举家拔宅飞升。
词典释义:
太康
社会太平安宁。
[tài kāng]
[tài kāng]
东晋太康二年八月初一,许逊举家拔宅飞升。