[yàng yàng]
闪耀貌。
唐 皇甫曾 《山下泉》诗:“漾漾带山光,澄澄倒林影。” 唐 许浑 《春望思旧游》诗:“花光晴漾漾,山色昼峨峨。” 元 马致远 《青衫泪》第四折:“寒波漾漾,芳心脉脉。”
飘荡貌。
清 纪昀 《阅微草堂笔记·如是我闻四》:“便觉身如一叶,随风漾漾欲飞。”
[yàng yàng]
[yàng yàng]
[yàng yàng]
半梦半醒间,清波漾漾,人影绰绰。
[yàng yàng]
粼粼 [lín lín]
形容水、石等明净的样子:水波~。
词典释义:
漾漾
水波飘荡的样子。
[yàng yàng]
[yàng yàng]
半梦半醒间,清波漾漾,人影绰绰。
粼粼 [lín lín]
形容水、石等明净的样子:水波~。