[nào hōng hōng]
亦作“ 闹鬨鬨 ”。喧闹貌。
明 冯梦龙 《山歌·山人》:“耍了闹鬨鬨介挨肩了擦背,急逗逗介作揖了平身。”《白雪遗音·南词·舟遇佳期》:“大姐听的闹哄哄,急急忙忙出舱中。” 叶圣陶 《记金华的两个岩洞》:“游人很不少,工人、农民、学生都有,外洞内洞闹哄哄的。”参见“ 闹轰轰 ”。
[nào hōng hōng]
[nào hōng hōng]
[nào hōng hōng]
闹嚷嚷 [nào rāng rāng]
状态词。形容喧哗:窗外~的,发生了什么事情?
乱哄哄 [luàn hōng hōng]
状态词。形容声音嘈杂:~地嚷成一片。
[nào hōng hōng]
静悄悄 [jìng qiāo qiāo]
状态词。形容非常安静没有声响:夜深了,四周~的。

词典释义: