[kàng]
〈动〉
(形声。从火,亢声。本义:干,烘干)
同本义
炕,干也。——《说文》
炕,曝也。——《广雅》
炕火曰炙。——《诗·匏叶传》
君炕阳而暴虐。——《汉书·五行志》。
又如:把湿褥子在炕上炕一炕
断绝
西揖彊秦之相,扼其咽,炕其气,附其背而夺其位。——《汉书·扬雄传下》
〈名〉
中国北方住宅里用砖或土坯砌成,上面铺席,下有孔道和烟囱相通,可以烧火取暖的床
客则鼾睡炕上矣。——明· 魏禧《大铁椎传》
又如:炕幔(炕前的帘子;遮挡炕上睡人的围布);炕柴灶(北方一种与炕床相通的锅灶,烧饭兼可取暖);炕几(炕桌)
〈形〉
干渴
老牛呵!你水有咧,草有咧,不饿不炕了。——《中国民间故事选·牛郎配织女》
急躁
华臣炕暴失义。——《汉书·五行志》
又如:炕暴(性情急躁横暴)
[kàng]
[kàng]
[kàng]
火炕 [huǒ kàng]
炕沿 [kàng yán]
炕头 [kàng tóu]
土炕 [tǔ kàng]
炕席 [kàng xí]
炕桌 [kàng zhuō]
炕床 [kàng chuáng]
炕几 [kàng jǐ]
炕柜 [kàng guì]
炕洞 [kàng dòng]
尿炕 [niào kàng]
地炕 [dì kàng]
炕单 [kàng dān]
炕孵 [kàng fū]
炕枕 [kàng zhěn]
热炕 [rè kàng]
炕寝 [kàng qǐn]
炕梢 [kàng shāo]
炕屏 [kàng píng]
炕琴 [kàng qín]
炕榻 [kàng tà]
上炕 [shàng kàng]
起炕 [qǐ kàng]
落炕 [lào kàng]
爊炕 [āo kàng]
坐炕 [zuò kàng]
炕牀 [kàng chuáng]
骄炕 [jiāo kàng]
铺炕 [pū kàng]
炕阳 [kàng yáng]
暖炕 [nuǎn kàng]
护炕 [hù kàng]
炕暴 [kàng bào]
炕柴灶 [kàng chái zào]
卖大炕 [mài dà kàng]
炕围子 [kàng wéi zǐ]