[kǒu jiǎo shēng fēng]
[kǒu jiǎo shēng fēng]
[kǒu jiǎo shēng fēng]
能说会道 [néng shuō huì dào]
形容很会讲话。
口角春风 [kǒu jiǎo chūn fēng]
口角:嘴边。原指言语评论如春风之能生长万物。后比喻替人吹嘘或替人说好话。
[kǒu jiǎo shēng fēng]
笨嘴拙舌 [bèn zuǐ zhuō shé]
笨口拙舌。
- 口角生风
- 风雨交加
- 加人一等
- 等闲之辈
成语释义:
比喻说话流利,能说会道。
郭沫若《洪波曲》第11章:“这样骂人的时候却是口角生风,不再有‘这个是’的打搅了。”
[kǒu jiǎo shēng fēng]
[kǒu jiǎo shēng fēng]
能说会道 [néng shuō huì dào]
形容很会讲话。
口角春风 [kǒu jiǎo chūn fēng]
口角:嘴边。原指言语评论如春风之能生长万物。后比喻替人吹嘘或替人说好话。
笨嘴拙舌 [bèn zuǐ zhuō shé]
笨口拙舌。