[liáng jiàng]
能征善战的将领。
《孙子·火攻》:“明主慎之,良将警之,此安国全军之道也。”《史记·李斯列传》:“离其君臣之计, 秦王 乃使其良将随其后。” 宋 秦观 《高无悔跋尾》:“议者皆以二 高 料敌有古良将之风,惜乎詔使之不能用也。”
[liáng jiàng]
[liáng jiàng]
[liáng jiàng]
名将 [míng jiàng]
著名的将领,也喻指在某个方面占领先地位的人物。
[liáng jiàng]
奸臣 [jiān chén]
指残害忠良或阴谋篡夺帝位的大臣。

词典释义: